

Ánh Lửa Ma
Ma quỉ đã có từ đời thượng
cổ, và ở bất cứ nơi nào trên
thế giới, những câu chuyện
ma thường được kể vào
những buổi tối mà thính giả
luôn luôn là một lũ trẻ con
ngồi trên giường với những
đôi chân nhỏ bé rút lên vì
sợ. Mà sợ cái gì?
Sợ giữa lúc đang say sưa
nghe chuyện, lỡ một bàn tay
lạnh buốt nào đó từ trong
gầm giường thò ra nắm chân
lôi xuống thì lôi thôi … Ở Âu
châu, đã có một thời, người
xứ Wales tin tưởng mãnh liệt
vào “ánh lửa ma” và đã có
rất nhiều câu chuyện về loại
lửa này được kể đi kể lạị
Ánh lửa ma có hình dạng một
ngọn lửa nhỏ xuất hiện trên
đường đi của đám tang.
Những người có đủ can đảm
tới gần ánh lửa ma sẽ có thể
thấy mặt người sắp chết.
Lửa xanh báo hiệu cái chết
của trẻ con và lửa vàng
dành cho người lớn.
oOo
Một ngày vào đầu thế kỷ
trước, trong một ngôi làng
nhỏ ở miền Bắc xứ Wales, có
hai cậu bé bà con gần tên là
Tom Llewellyn và Evan Pugh
ở hai trang trại cận kề và là
đôi bạn thiết.
Khi Tom 18 và Evan 16, hai
người phải chia tay khi gia
đình Evan dọn tới một ngôi
làng khác cách ngôi làng cũ
khoảng 10 cây số. Đã từ bao
năm qua, đôi trẻ vẫn luôn
chơi đùa bên nhau, nên bây
giờ khi phải chia tay, cả hai
cảm thấy như bị mất mát một
cái gì rất quan trọng, họ cảm
thấy rất nhớ nhau dù cả hai
bà mẹ đều hết lời khuyên
giảị
Một thời gian sau, hai cậu đã
tìm ra một giải pháp: Cứ mỗi
cuối tuần, hai cậu lại thay
phiên tới thăm nhaụ
Một ngày cuối tuần vào cuối
mùa thu, đến lượt Evan tới
thăm Tom. Sau một ngày chơi
đùa thỏa thích trong hai
ngày trời mát dịu, giữa vẻ
đẹp hiền hòa của miền quê,
trong cái nắng trong vắt như
pha lê, cuối cùng đôi bạn
cũng phải chia taỵ Theo tục
lệ xứ Wales, chủ nhà thường
tiễn khách một đoạn đường
và Tom lấy một cái khăn
quàng thật dầy quấn quanh
cổ, đưa tiễn Evan trên con
đường làng, vừa đi cả hai
vừa thảo luận cho chương
trình tuần sau, khi đến lượt
Tom tới thăm Evan.
Đi được một đoạn thì trời nhá
nhem. Evan nói với bạn:
- Cậu đã tiễn tôi hơn ba cây
số rồị Thôi cậu về đị
Tom đáp:
- Ờ, tới chỗ nhà thờ thì tụi
mình chia taỵ
Trên đường tới nhà thờ, cả
hai đi ngang một nghĩa trang
lạnh lẽo, bao quanh bằng
những hàng cây gầy guộc.
Đột nhiên không hiểu tại
sao, Evan bỗng rùng mình
run lẩy bẩỵ Thấy thế Tom
bảo bạn:
- Nếu lạnh, cậu lấy cái khăn
choàng này của tôi đị Evan
lắc đầu:
- Không, tôi không lạnh,
nhưng hôm nay tự nhiên sao
tôi cảm thấy sợ hãi lạ lùng.
Có thể vì nghĩa trang này!
Nhưng tụi mình đã đi ngang
đây nhiều lần mà chưa bao
giờ tôi có cảm giác hãi hùng
nàỵ
Tom liếc nhìn bạn với vẻ tinh
nghịch:
- Ờ, có lẽ vì mấy cành cây
khẳng khiu này trông giống
những cánh tay ma đang
vươn ra tính chụp lấy cậu
đó.
Nói rồi, Tom quơ quơ hai tay
trên đầu bạn, miệng giả bộ
rên la như tiếng ma kêu quỉ
khóc. Evan bật cười đưa tay
chụp lấy tay Tom, nhưng
Tom đã lanh lẹ rụt lại rồi
phóng mình chạy về phía
hàng cây bao quanh nghĩa
địạ Trong bóng tối mịt mù,
bóng Tom khi ẩn khi hiện,
Evan chỉ
nhắm hướng và nghe tiếng
chân bạn mà chạy theọ Khi
vừa chạy tới thảm cỏ mịn
màng bên ngoài hàng cây,
chợt Evan bị một bàn tay
lạnh buốt chụp lấy và nghe
thấy một giọng nói thì thầm
bên tai:
- Evan! Đứng thật yên. Coi
kìa!
Phía bên kia nghĩa trang
lạnh lẽo chập chờn một ánh
lửa mạ Khi hai cậu bé chăm
chú nhìn, ánh lửa như bùng
lên. Evan nuốt nước miếng
một cách khó khăn, thì thầm
hỏi bạn:
- Cái gì đó Tom?
Giọng nói của Tom đầy khích
động:
- Ánh lửa ma! Nó chỉ xuất
hiện để báo tin cho người
sắp chết.
Tóc gáy Evan đột nhiên
dựng đứng. Cậu ráng thều
thào hỏi bạn:
- Ai đang cầm ngọn lửa đó.
- Không ai hết. Nhưng ngọn
lửa có hình khuôn mặt người
sắp chết.
Ánh lửa chập chờn vẫn chậm
chạp di chuyển giữa những
ngôi mộ im lìm. Evan lập cập
nói với Tom:
- Đi đi, lẹ đi Tom! Nó đang
tiến về phía tụi mình.
Tom nắm chặt tay bạn:
- Không, cứ ở đây đị Nó
không làm gì được tụi mình vì
nó chỉ di chuyển trên đường
đi của người chết.
Yên lặng một chút, Tom nói
tiếp:
- Tôi muốn biết người sắp
chết là aị Cậu có muốn đi với
tôi không? Evan cảm thấy
hết sức hãi hùng, toàn thân
run lẩy bẩỵ Cậu chỉ muốn
chạy về nhà thật lẹ tìm một
nơi ấm cúng giữa những
người thân nên cậu ú ớ:
- Không … không … Tôi
không đi đâụ
Tom hoàn toàn không có vẻ
gì là sợ sệt:
- Cậu đừng sợ. Coi kìa, nó
đâu có tiến tới phía tụi mình.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy
nó dù vẫn nghe lão già Price
thường xuyên nhắc nhở. Đi!
Nếu mình tới trước cửa nhà
thờ trước khi ánh lửa tiến
vào bên trong, mình có thể
thấy được khuôn mặt của
người sắp chết. Cậu có đi
với tôi không?
Evan không nói nổi nữa mà
chỉ rên rỉ:
- Không … không … Tôi
không muốn biết ai sắp chết
… Tôi không muốn thấy ngọn
lửa mạ.. Tôi không muốn
thấy gì hết …
Tom nhún vai:
- Được rồi! Nếu cậu cứ run
rẩy như con gái thế này thì
tôi đi một mình.
Evan nắm tay bạn:
- Tom, đừng đị Tôi sợ quá!
Tụi mình rời khỏi nơi này
ngay đị
Tom có vẻ náo nức:
- Đừng sợ! Tôi không thể bỏ
qua dịp may hiếm có nàỵ Tôi
không tin lão Price và lần
này tôi sẽ có thể chứng minh
được là lão ta nói láọ Tôi hỏi
cậu lần chót, cậu có đi với
tôi không?
Evan vẫn run lẩy bẩy:
- Không! Đó chỉ là loài ma
quái mà tụi mình nên tránh
xạ Không, tôi không đi và
cậu cũng đừng đị
Tom cả quyết:
- Nếu không muốn đi, cậu
lên chờ tôi trên đường. Coi
xong mặt xác chết tôi chạy
lên với cậu ngaỵ
Dứt lời, Tom chạy thẳng về
phía nhà thờ đứng chờ ngọn
lửa ma trong khi Evan lập
cập chạy ngược lại, nhẩy
qua mấy bụi cây ven dường
rồi ngồi run rẩy trên thảm
cỏ chờ bạn mà tim đập liên
hồị
Trong nghĩa trang, Tom
vừa chạy vừa theo dõi ánh
lửa ma vẫn đang từ từ di
chuyển giữa những tấm mộ
bia lạnh lẽọ Cậu không hề sợ
hãi mà chỉ cảm thấy tò mò.
Khi tới gần cửa nhà thờ, cậu
ngạc nhiên khi thấy hai cánh
cửa mở rộng. Tom tự hỏi
không biết có nên bước vào
hay không, nhưng rồi cậu
quyết định đứng núp sau
một thân cây nhỏ bên ngoài
chờ đợi, vì tuy không nhát
gan, cậu cũng hơi mê tín.
Biết rằng Thánh David chỉ
dùng ngọn lửa để báo hiệu
một cách thân thiện, giúp
những ai sắp về với Chúa
biết trước để dọn mình chứ
Thánh David không bao giờ
làm hại ai, và cũng nghĩ
rằng một ánh lửa cỏn con
không thể làm hại được mình,
nhưng những câu chuyện
truyền kỳ về ngọn lửa ma
luôn luôn là những câu
chuyện kinh hoàng khiến
Tom cảm thấy ở bên ngoài
dầu sao cũng vẫn an toàn
hơn. Nếu bước vào trong, lỡ
hai cánh cửa đột nhiên đóng
sập lại rồi đèn nến bên
trong đột nhiên tắt ngóm và
ánh lửa chợt biến thành một
cái gì khủng khiếp thì quả là
hết thuốc chữạ
Đang suy nghĩ miên man,
Tom thấy ánh lửa ma đã tới
thật gần. Nó lập lòe vượt
qua tấm mộ bia cuối cùng và
chậm chạp tiến về phía cửa
giáo đường. Tom nín thở đợi
chờ và đột nhiên cậu cảm
thấy toàn thân lạnh ngắt …
Ánh lửa vẫn chập chờn tiến
tới … Tom nhìn trừng trừng
như bị thôi miên. Khi ánh lửa
tới gần hơn nữa, Tom nhận
thấy thoạt tiên nó chỉ là một
đốm xanh lập lòe, rồi đột
nhiên biến thành khuôn mặt
trắng bệch của một xác chết,
khuôn mặt mà Tom biết
nhưng không thể gọi tên.
Tới sát bên Tom, khuôn mặt
của xác chết chợt mở bừng
đôi mắt đỏ ngầu, nhìn cậu
bằng một ánh mắt ma quái,
hai khóe miệng đầy nhớt rãi
nhếch lên thành một nụ cười
khủng khiếp …
Tom la lên một tiếng hãi hùng
làm vang động cả nghĩa địa
im lìm như muốn đánh thức
tất cả những hồn ma đang
nằm yên dưới đáy mộ. Rồi
cậu phóng chạy giữa những
mộ bia như bị ma đuổi, té lên
té xuống nhiều lần để cố
tránh thật xa khuôn mặt của
xác chết và nụ cười ma quáị
Khi nghe tiếng bạn la, Evan
đã đứng bật dậy lo lắng đợi
chờ. Khi Tom xốc xếch chạy
tới như kẻ mất hồn, Evan
vội vàng hỏi bạn:
- Cái gì thế? Cậu thấy cái gì
thế? Có điều gì ghê gớm đã
xẩy ra phải không? Mặt tái
ngắt không còn hột máu, Tom
thở hổn hển:
- Không … Không có gì hết …
Có điều … lão già Price chỉ là
một thằng điên! Evan nắm tay
bạn, mặt đầy vẻ lo âu:
- Không có gì hết? Thật
không? Tại sao cậu lại la hét
thất thanh như vậỷ
- La hét? Tôi có la hồi nào
đâu! Mà có hay không … tôi
cũng … không biết nữa!
Evan vẫn thắc mắc:
- Cậu nhìn thấy cái gì? Cậu
thấy khuôn mặt người chết
qua ánh lửa ma phải không?
Tom run lẩy bẩy:
- Không … tôi không thấy gì
hết … Thôi, cậu về đi, về
ngay đi kẻo trễ quá rồị
Evan hỏi tiếp:
- Cậu thấy khuôn mặt của aỉ
Có quen biết với tụi mình
không? Tom vẫn run lẩy
bẩy, cố gắng trả lời bạn một
cách khó khăn:
- Không … không có gì hết …
không có ai hết … trễ quá
rồi … cậu về đị
Evan nhìn bạn lo lắng:
- Ừ, trễ thật rồi, nhưng cậu
có sao không? Tôi lo quá!
Tom cố trấn an bạn:
- Không, tôi không sao đâụ
Thôi cậu về đi, tuần tới tụi
mình gặp lạị
Evan nói một cách miễn
cưỡng:
- Thôi được! Tôi về. Tuần
tới tụi mình gặp lạị
Rồi Tom và Evan chia taỵ
Trong khi Evan rảo bước về
ngôi làng của cậu thì Tom
vẫn chưa hết vẻ kinh
hoàng, vừa đi vừa run lẩy
bẩỵ
Khi cậu về tới nhà, mẹ cậu
nhìn con hỏi bằng một giọng
đầy kinh ngạc:
- Tom, con có sao không?
Sao mặt con xanh mướt như
vậỷ
Tom như chợt tỉnh, nói với
mẹ:
- Dạ không, con không sao
hết. Có lẽ tại trời hơi lạnh và
con hơi mệt.
Đêm hôm đó, Tom thao thức
mãị Khuôn mặt ma quái mà
cậu nhìn thấy buổi chiều lúc
nào cũng như đang trừng
trừng nhìn cậu trong đêm tốị
Cậu cố xua đuổi khuôn mặt
của xác chết và nụ cười ma
quái, nhưng khi chỉ vừa
chợp mắt, cậu thấy mình
đang đi trong nghĩa địa và
khuôn mặt trắng bệch của
xác chết lại xuất hiện qua
ánh lửa, nhìn cậu nhếch mép
cười khiến cậu la lên một
tiếng hãi hùng, mở bừng mắt,
mồ hôi toát ra như tắm.
Mấy ngày sau đó, mọi việc
diễn ra một cách bình
thường. Tom đã có vẻ phục
hồi sau cơn xúc động, tuy
những gì cậu nhìn thấy trong
nghĩa trang hoang vắng
không thể nào rời khỏi đầu
óc cậụ Nhiều khi trong lúc
đang làm việc, Tom ngưng
lại, nhìn trừng trừng về phía
trước thật lâu cho tới khi cha
cậu thúc cậu, cậu mới như
chợt tỉnh tiếp tục làm việc.
Tới sáng thứ sáu Tom cảm
thấy vô cùng mệt mỏi, chân
tay cậu như rã rờị Thường
thường mỗi chiều thứ sáu
sau khi làm việc, Tom và
Evan lại gặp nhaụ Tuần này,
đáng lẽ Tom chạy sang nhà
Evan, nhưng tới buổi chiều,
cậu bị ngất xỉu cả thẩy ba
lần. Lần cuối, sau khi té xỉu
trong phòng khách, Tom
không còn đứng dậy được
nữạ Mẹ cậu rờ trán cậu:
- Con nóng quá! Cái thời tiết
quái gởn ày làm cho con tôi
bị cảm lạnh rồị Thôi, con về
phòng nằm nghỉ đị
Tom gắng gượng phản đối:
- Tuần này con phải đi thăm
Evan.
Mẹ cậu lắc đầu:
- Con yếu quá đi làm sao
được. Thôi, con cứ nghỉ ngơi
cho khỏe đi cái đã. Tuần này
con không đi thăm nó được
rồị
Tom im lặng vì biết mình
không đi nổị Cha cậu phải
bồng cậu vào giường. Nằm
trên giường, đôi mắt Tom mở
trừng trừng như muốn nhìn
xuyên qua cái trần nhà
trắng xóạ Nhiều lần cậu
muốn nói với mẹ về những
gì cậu nhìn thấy trong nghĩa
địa vào tuần trước nhưng lại
thôị Mẹ cậu đem vào cho cậu
một tô cháo nóng hổi nhưng
cậu không thể nào nuốt nổị
Cuối cùng, cậu thều thào nói
với mẹ:
- Mẹ Ơi! Con muốn gặp Evan.
Mẹ làm ơn gọi nó đến đây
cho con.
Mẹ cậu lắc đầu:
- Không được đâu con. Con
không được khỏe, gọi nó tới
làm gì. Thôi, con chịu khó
nghỉ ngơi tĩnh dưỡng vài
ngày cho khỏe đi đã, rồi cuối
tuần tới Evan sẽ tới gặp con
chứ có lâu la gì.
Tom cố năn nỉ mẹ bằng một
giọng nói đứt quãng:
- Mẹ làm ơn … gọi nó tới …
tới đây cho con … Con phải
gặp nó … ngay tối naỵ.. Con
không thể … chờ … lâu … hơn
… nữa …
Mẹ Tom cương quyết:
- Con mệt quá rồị Con cần
phải nghỉ ngơị Con đang
bệnh, nếu Evan tới đây nó
cũng chẳng làm gì được cho
con. Thôi con cứ nghỉ cho
khỏe đi đã, sáng mai mẹ sẽ
nhờ người nhắn lại với nó,
chắc chắn nó sẽ thông cảm.
Mẹ nghĩ rằng ngày mai nó
sẽ có thể tới thăm con.
Nước mắt dâng ngập đôi mi,
Tom muốn gặp Evan ngay
nhưng cậu không thể cãi mẹ,
vì dù có muốn cãi, cậu cũng
không thể nói nên lờị Cuối
cùng, cậu gắng gượng thều
thào:
- Mẹ … mẹ.. làm ơn …
Rồi Tom lại ngất xỉụ Mẹ cậu
vội gọi chồng lấy nước lạnh
lau mặt cho cậụ Đứng nhìn
khuôn mặt trắng bệch và đôi
mắt sâu hoắm của con, bà
Llewellyn cảm thấy thương
xót vô cùng. Bà nghĩ thầm,
biết đâu khi gặp Evan con bà
lại chả khá hơn. Bà bèn nói
với Tom:
- Thôi được. Để mẹ nhờ ba
sang đón Evan. Bây giờ, con
phải ráng ngủ một chút nghe
không.
Cha của Tom vội lấy xe
ngựa sang đón Evan. Đang
nóng ruột không biết tại sao
trời đã tối mà Tom chưa tới,
vừa thấy chiếc xe ngựa
thoáng hiện bên ngoài trang
trại, Evan vội vã phóng rạ
Khi được cha của Tom cho
hay tự sự, Evan bèn xin
phép cha mẹ, lấy vài món đồ
cần thiết bỏ vào cái túi nhỏ,
nhảy lên xe ngựạ
Từ giã cha mẹ Evan, cha
Tom đánh xe chạy về nhà
thật lẹ. Chỉ độ trên dưới nửa
tiếng đồng hồ, xe ngựa đã
về tới nơị Evan nhảy
xuống, chạy thẳng vào
phòng ngủ của bạn. Vào tới
nơi, Evan vô cùng kinh ngạc
vì người nằm trên giường
trông không giống người bạn
thân của cậu chút nàọ Thân
thể Tom co rúm lại như chỉ
còn một nửạ Con người đầy
sinh lực của Tom dược thay
thế bằng một thể xác ốm
yếu tong teọ Khuôn mặt tươi
vui hồng hào của Tom bị
thay thế bởi một khuôn mặt
hốc hác, tái mét của một
người lạ mặt. Evan bước tới
bên giường cầm tay bạn. Cậu
cố nén lòng nhưng nước mắt
vẫn trào rạ Đôi mắt Tom
nhắm nghiền dù mí mắt có
hơi lay động. Evan bóp chặt
tay bạn và bắt đầu khóc rấm
rứt. Đột nhiên Tom mở mắt
nhìn Evan chăm chăm. Evan
hỏi:
- Tom, cậu có nhận ra tôi
không? Evan
đâỵ
Đôi mắt Tom vẫn nhìn Evan
trừng trừng. Một lát sau,
Evan thấy đôi môi bạn mấp
máy nhưng không thành
tiếng. Evan quì xuống, ghé
tai sát vào miệng bạn. Trong
sự yên lặng nặng nề của căn
phòng nhỏ, Evan nghe bạn
thều thào: – Evan … cậu …
ánh lửa … nghĩa trang …
Chỉ nói được mấy tiếng, Tom
ngưng lại thở một cách mệt
nhọc. Evan siết chặt tay
người bệnh như muốn
truyền thêm sinh lực. Cậu nói
nho nhỏ:
- Tom, nếu cậu mệt thì cứ
nghỉ đị Tôi ở lại đây với cậu
trong dịp cuối tuần này mà.
Cậu nhắm mắt lại ngủ cho
khỏe đị
Tom vẫn nhìn bạn bằng đôi
mắt vô hồn:
- Không … tôi phải nói …
Evan … hãy hứa … giữ … bí
mật … đừng nói … với … ai …
Nói tới đây, đôi mắt Tom như
lạc thần khiến Evan hoảng
hốt lắc mạnh tay bạn:
- Tom, Tom, cậu có sao
không?
Tom lắc đầu thật nhẹ, cố
thều thào:
- Evan … cậu hỏi tôi … thấy
gì … tôi thấy … mặt … người
chết …
Nói tới đây, đầu Tom hơi
nghiêng sang một bên khiến
Evan vội buông tay bạn, rồi
dùng cả hai tay đặt đầu Tom
lại trên gối cho ngay ngắn.
Tom tiếp tục thều thào:
- Lúc đó … tôi không … nhận
rạ.. nhưng đó là … khuôn mặt
… của … tôi … Dứt lời, đầu
Tom ngoẻo sang một bên.
Giọng nói Tom tắt lịm. Hơi thở
yếu ớt của Tom cũng tắt
theọ
Evan bàng hoàng đứng dậy
nhìn thẳng vào Tom. Trước
mắt cậu là xác chết của một
người trông hoàn toàn xa lạ,
người đã nhìn thấy khuôn
mặt chết chóc của chính mình
qua ánh lửa ma.
• Từ Khoá :
Đang xem :
1
Hôm nay:
1
Tổng số:
92Thống kê toàn hệ thống site :